Bồ Tát QUÁN THẾ ÂM


Truyền Thuyết Về

Bồ Tát QUÁN THẾ ÂM


Pháp Luận
HOME




42 - Quan Âm Khiêu

Diệu Hạnh Giao Trinh
chuyển ngữ

 

Quan Âm Ðại Sĩ ở núi Phổ Ðà đọc kinh thuyết Pháp và tu luyện thành Phật rồi, bèn đi đến Tây Phương Cực Lạc tham bái Như Lai. Mới đó mà 81 ngày đằng đẳng đã trôi qua. Hôm ấy Ngài Quan Âm rời Lôi Âm Tự, bước lên đài sen, gió thổi mây bay đưa Ngài trở về đạo tràng của mình. Khi Ngài ở trên không nhìn xuống biển Liên Hoa thì thấy trên núi Phổ Ðà có khí độc mịt mù, cây khô cằn, lá vàng úa, thắng cảnh Nam Hải ngày xưa tươi đẹp bao nhiêu thì nay đã trở thành một ngọn núi trọc, bao bọc bằng một màn chướng khí dày đặc.

Ban đầu Ngài không thấy rõ ràng nguyên nhân của sự thay đổi ấy, bèn đáp xuống núi Lạc Ca.

Thì ra trong thời gian 81 ngày mà Ngài Quan Âm vắng mặt để lên Tây Phương Cực Lạc tham bái Như Lai thì ở cõi trần gian dài bằng mấy trăm năm . Trong thời gian đó, có một con rắn lửa đã thành tinh (Hồng Xà Tinh) từ động Vân Vụ (Vân = mây ; Vụ = sương mù) của đảo Ðông Phúc đến chiếm cứ Phổ Ðà sơn, và tự xưng mình là Xà vương. Hồng Xà Tinh này thân đỏ như lửa, mắt như hai ngọn đèn pha, miệng thì như cái thúng lúa, nó chỉ ngáp một cái là toàn đảo nồng nặc chướng khí đen nghịt. Hắn còn thích du ngoạn đó đây trong đảo để giết hại sinh linh.

Ngày hôm sau, Ngài Quan Âm đi tìm con xà tinh, thì thấy từ xa có một người đàn ông mặt đỏ từ động Phạm Âm bước ra. Người đàn ông này tiến đến trước mặt Ngài Quan Âm, dùng giọng thô lỗ mà hỏi "Ê, ngươi đến đảo rắn để làm gì ?"

Thấy thái độ của hắn như thế, Ngài Quan Âm biết ngay đây là hóa thân của Hồng Xà Tinh, bèn nhẫn nại thi lễ và hỏi :

- Ông hẳn là xà tiên rồi ! Tại sao lại đến chiếm Phật môn thánh địa của ta, rồi còn làm hại sinh linh nữa ?

Xà tinh trợn mắt, gầm lên :

- Ta ở trên đảo này đã hơn mấy trăm năm, sao lại dám nói ta chiếm đất Phật của ngươi ?

Quan Âm thấy hắn lộ tướng hung dữ, giọng điệu ngạo mạn, biết rằng không thể nói phải trái cho hắn nghe được. Ngài nghĩ :"Con xà tinh này nóng nảy lỗ mãng, sao ta không dùng chút mưu kế để bắt hắn thần phục ?". Nghĩ thế rồi, Ngài Quan Âm mới dùng lời nói nhã nhặn mà nói :

- Nguyên quán của ông vốn ở động Vân Vụ, bây giờ lại đến Phổ Ðà sơn, chiếm cứ hai nơi như thế có ích gì ? Thôi bây giờ xin ông phương tiện cho tôi mượn Phổ Ðà sơn để dựng chùa thuyết Pháp, được không ?

Hồng Xà tinh thấy thái độ hòa nhã của Ngài Quan Âm, nghĩ rằng mình có thể tự tung tự tác, bèn nói :

- Vụ mượn núi thì có thể điều đình với nhau được, nhưng chỉ được mượn trong một thời gian ngắn thôi, không được mượn lâu.

- Không mượn lâu, không mượn lâu !

- Vậy thì mượn bao giờ trả ?

Ngài Quan Âm cười :

- Bao giờ không còn tiếng mõ trên núi Phổ Ðà, và sóng không còn vỗ trên bãi cát Thiên Bộ Sa thì ta sẽ trao trả đảo lại cho ông.

Con Xà Tinh nghe thế đùng đùng nổi giận, thế mà dám nói là mượn, rõ ràng là muốn chiếm đảo rắn của ta đây mà !

- Không cho mượn ! Không cho mượn ! Ngươi hãy đi khỏi núi Lạc Ca này mau lên !

Nói xong hắn quay mình bỏ đi. Nhưng Ngài Quan Âm đâu chịu bỏ cuộc, Ngài vội chận Hồng Xà Tinh lại, hỏi :

- Không lẽ núi Lạc Ca cũng là của ông luôn ?

Hồng Xà Tinh trả lời :

- Thì từ trước tới giờ Phổ Ðà Lạc Ca vốn là một ngọn núi, bộ không biết sao ?

Ngài Quan Âm thấy Hồng Xà Tinh nổi giận, cố ý trêu tức thêm :

- Ông luôn miệng nói Phổ Ðà sơn là của ông, vậy ông lấy gì làm chứng ?

Hồng Xà Tinh dương dương tự đắc trả lời :

- Tại vì chân thân của ta có thể quấn đảo này đúng một vòng.

Ngài Quan Âm nắm lấy cơ hội, tiến đến một bước nói khích :

- Thân ông dài chừng âý sao ? Ta không tin, ông thử quấn một vòng cho ta xem !

Con Hồng Xà Tinh muốn phô trương bản lĩnh của mình, không hề thấy dụng ý của Ngài Quan Âm, bèn rùng mình một cái, biến thành một con rắn thật to. Trong nháy mắt, hắn dãn thân ra càng lúc càng dài, ven theo chân núi ngoằn ngoèo khúc khuỷu làm một vòng chu vi của núi Phổ Ðà, không bao lâu thì đầu đuôi của hắn tiếp giáp với nhau. Ngài Quan Âm nhẹ nhàng dùng chân đạp xuống một cái, khiến núi Lạc Ca tách ra khỏi Phổ Ðà thật xa. Từ đó Phổ Ðà và Lạc Ca trở thành hai ngọn núi khác nhau. Chờ Hồng Xà Tinh dùng thân quấn xong một vòng Phổ Ðà sơn, đầu đuôi gặp nhau rồi, Ngài Quan Âm đứng trên núi Lạc Ca cất tiếng cười khanh khách, nói với Hồng Xà Tinh rằng :

- Ông nói Phổ Ðà và Lạc Ca chỉ là một ngọn núi, sao ông quấn một vòng Phổ Ðà mà chưa quấn tới Lạc Ca ?

Hồng Xà Tinh ngóc đầu lên nhìn, quả nhiên thấy núi Lạc Ca rất xa núi Phổ Ðà, biết mình đã bị mắc mưu, không phục mà nói :

- Bỏ đi, bỏ đi, để ta quấn lại một vòng !

Ngài Quan Âm đưa ra một cái bát bằng vàng :

- Không cần ông quấn một vòng núi Phổ Ðà Lạc Ca nữa. Nếu ông có thể quấn một vòng cái bát bằng vàng này, thì ta nhường Phổ Ðà sơn cho ông đó.

Hồng Xà Tinh nhìn bát vàng, nói một cách khinh miệt :

- Chuyện đó có khó gì ?

Nói xong hắn lại biến thành một con rắn lửa. Chỉ thấy con rắn lăn một vòng trên mặt đất, sột soạt một tiếng, thân hắn co nhỏ lại dần, rồi nhẹ nhàng tung người lên cuộn trên miệng bát một vòng. Ngài Quan Âm lợi dụng thờỉ cơ lấy ngón tay khẽ búng, Hồng Xà Tinh rơi vào bát cái "bộp", rồi dùng tay đậy miệng bát lại khiến con rắn không còn hơi để thở, hổn hển luôn miệng kêu cứu :

- Quan Âm Đại sĩ tha mạng ! Đại sĩ tha mạng !

Ngài Quan Âm suy nghĩ một lúc rồi nói :

- Ðược, tha cho ngươi một con đường sống, nhưng ngươi hãy trở về động Vân Vụ.

Nói xong Ngài thả Hồng Xà Tinh xuống biển. Hồng Xà Tinh lại cầu xin :

- Ðộng Vân Vụ đã không có mây lại cũng không có sương mù, lại hoang vu, một năm bốn mùa mặt trời như thiêu như đốt, thật khó cho tôi nương náu, xin Ðại Sĩ cho tôi ở chỗ khác !

Ngài Quan Âm thuận tay bẻ một đóa hoa sen, tung lên không trung, đóa sen biến thành một áng mây hình hoa sen. Ngài nói với hồng xà :

- Ngươi mà biết cải tà quy chính thì áng mây hình hoa sen này sẽ che nắng cho ngươi hoài. Còn nếu làm ác trở lại, ta sẽ không dung thứ !

Hồng Xà Tinh khấu đầu bái tạ, theo áng mây mà trở về động Vân Vụ. Cho đến nay, áng mây hình hoa sen này vẫn còn lãng đãng trên nền trời của động Vân Vụ !

Ngài Quan Âm đuổi được con rắn lửa rồi, bèn tung người lên nhảy từ núi Lạc Ca đáp xuống núi Phổ Ðà. Trên tảng đá mà Ngài đáp xuống, hiện nay còn lưu lại một dấu chân thật sâu đậm, mọi người gọi tảng đá đó là "Quan Âm Khiêu" (khiêu = nhảy).

 

Diệu Hạnh Giao Trinh

|MUCLUC | QA1 | QA2 | QA3 | QA4 | QA5 | QA6 | QA7 | QA8 | QA9 | |QA10 | QA11 | QA12 | QA13 | QA14 | QA15 | QA16 | QA17 | QA18 | |QA19 | QA20 | QA21 | QA22 | QA23 | QA24 | QA25| QA26 | QA27 | |QA28 | QA29 | QA30 | QA31 | QA32 | QA33 | QA34 | QA35 | QA36 | |QA37 | QA38 | QA39 | QA40 | QA41 | QA42 | QA43 | QA44 | QA45 | |QA46 | QA47 | QA48 | QA49 | QA50 |

Mọi Chi tiết xin liên lạc:

Tâm Hà Lê Công Đa: lecongda@aol.com